Thật không biết nên cảm thấy thế nào nữa. Bực mình? Tủi thân? Hay thất vọng? Thôi, tất cả đi. Mình chả hiểu suy nghĩ của cậu ấy ra làm sao nữa. Mà lớp mình cũng không hiếm đứa như vậy. Thật không chịu được. Mang tiếng là bạn thân mà cậu ấy còn chẳng nói thật với mình; tới khi hỏi vì sao lại lừa dối mình thì: "nói giảm nói tránh chút". Vậy nếu mình sắp chết mà mình nói với bạn chỉ cảm xoàng thôi cũng gọi là nói giảm nói tránh hả? Bạn lừa mọi người, nhưng phải giấu cả mình sao? Mình đã bao giờ dối bạn điều gì chưa hả? Bạn hiểu làm thế khiến mình cảm thấy thế nào không. Nó càng khiến mình chìm sâu vào cái cảm giác tồi tệ lúc trước; sao bạn chẳng nói ngay từ đầu, thế sẽ khiến mình đỡ hối hận hơn. Thế này, mình thấy với bạn, mình chả khác những người bạn kia gì hết. Bạn khiến mình buồn quá. Bạn biết sao không, về cái vụ điểm thi đại học ấy. H.S - cái thằng được 28.6 mà vẫn cứ rêu rao bản thân chỉ được 21 điểm, chắc chắn rớt dh Dược - ít nhất nó vẫn nói thật với Đ.L.
Mình thật chả muốn nghĩ gì nữa. Lúc này có muốn cũng chẳng nghe nổi nightingale.
Đến bao giờ mình mới tìm được người cần tìm? Hay đã tìm thấy rồi nhưng mãi mãi không thực hiện được mong ước. Tệ thật, bạn lại khơi lên cái chuyện mình đã cố đẩy xuống rồi đấy.
Có blog thật là tốt, còn có chỗ mà trút giận.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét