"...Bỉ vật giai hữu thác



Ngô sinh độc vô y...".



Lí Bạch

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

NGÀY BÌNH THƯỜNG

   Hôm nay mình khá là nhàn nhã. Home alone, thật tệ; đã thế lại mất điện cả ngày.
   Lúc sáng gọi cho thằng Hùng, tưởng nó đang sầu đời nên đã chuẩn bị tinh thần tìm lại niềm vui sống cho thằng bạn, hóa ra nó đang chu du khắp Việt Nam, cười tươi như nghé. Nó bảo đậu hay rớt gì cũng thi lại tuốt. Nghe mà mình cũng thèm được thế, đi chơi chẳng phải nghĩ ngợi gì tới cái kì thi đáng ngán. Ước gì sáng mai ra đường nhặt được một túi tiền; chả cần nhiều, đủ đi du học là được :D.
   Cuộc gọi thứ 2 là cho bạn Đức yêu quý (hình như gọi điện hơi nhiều). Lại 1 đứa nữa đang nhởn nhơ vơ vẩn. Nó vẫn còn thong thả ở Daclak; gọi cho nó mà chỉ nghe nó khoe chuyện đi Buôn Đôn, cưỡi voi 1 vòng mấy chục ngàn, đắt như sâm núi. Rồi chuyện nhà bố nó bên phải là thầy dạy Toán, bên trái là cô dạy Hóa, học sinh tới suốt ngày, mấy em "nhìn xinh xinh " cũng chẳng ít. Nó kể vừa quen được mấy "em nhỏ" hay lắm, lại là học sinh nó kèm. Thật bó tay với thằng này. Haizz, chỉ thương cho lũ trẻ nhận nhầm thầy.
   Sau khi gọi cho bà chị hàng xóm không được, mình lại chuyển sang tám với Hạnh Ngân. Việc có giá trị nhất mình làm là mang " một lít nước mắt " ra đọc.
   Có lẽ 1 ngày tẻ nhạt cũng sẽ có cái gì đó để ghi nhớ. Tuy chưa đọc xong cuốn nhật ký đặc biệt nhưng mình cũng đã nhận ra vài điều đáng giá. Mười mấy năm bước đi trên đôi chân, suy nghĩ bằng trí óc của một người bình thường, mình chưa bao giờ biết trân trọng điều đó. Chẳng ít lần mình chán ngán với cuộc đời tất bật ganh đua, ghen tị với những người có được niềm vui, tủi thân khi đơn độc. Đôi khi mình ước gì có thể không tồn tại, chỉ là một bóng mây lơ lửng bay lang thang khắp thế gian xem người ta sống và cư xử; chẳng phải bận tâm suy nghĩ điều gì.
   Cuộc sống của mình cũng có nhiều niềm vui đấy chứ. Mình có rất nhiều bạn bè, gia đình thương yêu nhau, có 1 cơ thể lành lặn bình thường. Vậy chẳng phải là đủ rồi sao. Ngẫm lại nhiều lúc mình đã quá coi trọng kết quả và lợi ích cuộc sống, có khi tự dằn vặt bản thân kém cỏi chẳng bằng được bạn bè, chưa thể có bản lĩnh phấn đấu làm giàu mà quên mất rằng danh vọng tiền tài chỉ là phương tiện chứ không phải là cứu cánh của cuộc sống.
   Đọc xong cuốn này, mình sẽ viết vài dòng suy nghĩ. Cuốn sách giúp người đọc nhận ra nhiều điều. Và chắc chắn ngày mai, say này, mình sẽ hạnh phúc khi được là một người bình thường, được một mình lang thang, ngồi yên cảm nhận mùi thơm của cỏ non khi cơn gió xanh nhè nhẹ thổi qua như mỗi lần cô độc.

Không có nhận xét nào: