"...Bỉ vật giai hữu thác



Ngô sinh độc vô y...".



Lí Bạch

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

MỘT LÍT NƯỚC MẮT

          "Hãy sống! Mình muốn hít thở thật sâu dưới trời xanh."

   Mình được tụi bạn tặng cuốn "Một lít nước mắt" với lí do "B.L vô Sài Gòn không biết khi nào về". Dù đang muốn đọc nhật kí của Anna Frank nhưng nghe nói bộ phim cùng tên "một lít nước mắt" hay lắm nên cũng muốn biết nội dung ra sao.
   Điều đầu tiên về cuốn sách này,nó là một cuốn nhật kí đúng nghĩa, ghi lại những chuyện xảy ra trong cuộc sống của cô gái Kito Aya từ lúc cô 14 cho tới những ngày cuối đời khi chỉ mới 21 tuổi - cái tuổi mà con người ta còn nhiều ước mơ, hoài bão. Cô bé Kito Aya sớm nhận ra mình gặp rắc rối với việc kiểm soát cơ thể mình. Ban đầu là ngã đập mặt xuống thẳng mặt đường; rồi sụt cân nhanh chóng và hoạt động trở nên lờ đờ, chậm chạp. Mọi việc tiến triển theo hướng tồi tệ, và bác sĩ cho hay cô mắc chứng Thoái hóa tiểu não - căn bệnh chưa có phương pháp điều trị. Cuốn nhật kí là quá trình Kito Aya chống chọi với bệnh tật từ những biểu hiện ban đầu đến khi phải ngồi xe lăn, rồi mất đần khả năng nói và viết.
   Được gọi là một cuốn nhật kí đẫm nước mắt nhưng theo mình nghĩ thì người ta sẽ chẳng thấy được điều gì nếu chỉ đọc xong rồi cất, vì như đã nói, nó cũng giống như nhật kí của mình hay bạn thôi( nếu bạn có). Nhưng đọc rồi ngẫm nghĩ một chút, e là không khóc không được. Tuy nhiên, "Một lít nước mắt" bi nhưng không lụy. Và việc đọc nó khiến bạn ngẫm ra nhiều điều cho bản thân hơn là sự thương cảm một con người bất hạnh. Những chiêm nghiệm về góc nhìn cuộc sống, về bản thân và về thái độ sống. Một ngày bạn chán nản vì con đường của mình sao quá gian truân, sao chỉ mình mình phải chịu nhiều trắc trở như vậy, bạn nên đọc nó một chút để rồi thấy rằng mình vẫn còn tất cả và cần phải biết ơn vì điều đó.
                   " Vấp ngã ư? Chẳng vấn đề.
                     Dẫu thế nào ta vẫn có thể đứng lên.
                     Lúc vấp ngã hãy ngước lên nhìn trời kia.
                     Bầu trời xanh bao la ngút ngàn tầm mắt.
                     Có thấy nó đang mỉm cười với bạn không?
                     Bạn đang còn sống."
                                                     - Kito Aya-
   Mình đôi lúc có thể nhận ra chính mình khi đọc những mẩu chuyện đời thường trong cuốn nhật kí đó.
   "...Nhìn xuống cảnh ngoài sân,mình thấy một vật gì đó nhỏ nhỏ đang di chuyển lên đồi. À, thì ra là một em chó con. Trông em chó mới lạc lõng làm sao. Đúng lúc một giáo viên đi ngang qua và nói: "Vậy ra chó con cũng thích ngắm cảnh đẹp, phải không em?".
   Mình thực sự thấy cuốn sách này đáng để đọc và dành thời gian ngẫm nghĩ, nhất là trong thời gian này. Mình chưa đọc "Nhật kí công chúa" - bộ sách mà bạn mình nói là con gái phải đọc - và cũng chưa bao giờ có ý định đọc chúng. Có thể chúng sẽ khiến mình thấy hồi hộp hay lo lắng cho cô gái Mia nào đó, rồi chuyện về cậu bạn trai của cô công chúa. Nhưng đọc xong, nó sẽ chả đọng lại chút gì ngoài việc mong chờ chuyện cổ tích giữa đời thường. Và nó chẳng có vị trí nào xứng hơn một bộ sách giải trí. Thế nên, theo mình, chẳng thể so 2 "cuốn nhật kí" này với nhau được.
   Nếu ai có điều kiện thì đọc đi nhé(ờ mà có ai vào đây đâu mà nhắn nhủ :D).
   " Đừng bao giờ cho rằng mình thông minh, điều đó chỉ khiến mình càng cảm thấy thảm hại mà thôi".

Không có nhận xét nào: