Quả thật, đội tuyển Việt Nam đã chơi ra trò. Trận đấu khiến tôi hào hứng hết sức. Và mặc dù nằm co ro trên giường cả ngày hôm nay mà chẳng ăn được gì, tôi vẫn nhảy tưng tưng và hét lên sung sướng. 2-1. Thật tuyệt vời.
Qatar là một đội bóng có đẳng cấp. Nhưng chúng ta đã làm được điều đặc biệt. Trong hiệp một, đội tuyển Việt Nam chơi hết sức xông xáo mà như Phan Đăng nói là rất đã mắt. Tuy nhiên, điều đó không mang lại bàn thắng. Việt Nam kiểm soát phần lớn thời gian và sút bóng liên tục nhưng không thu được kết quả gì, và còn bị dẫn trước một bàn. Diễn biến trận đấu khiến tôi vừa mừng vừa sợ. Mừng vì đội nhà chơi rất thoải mái; còn sợ vì kiểu chơi này hệt như Chelsea – chơi xông xáo nhưng lại bế tắc trước hàng phòng ngự đối phương, và quan trọng là chẳng cơ hội nào trở thành sự thực. Thêm một sự lo lắng nữa là các cầu thủ chơi liên tục không nghỉ bóng, dễ bị đuối sức ở giai đoạn sau. Thật may tôi đã lo hão; họ chỉ tỏ ra mệt mỏi khi trận đấu còn lại mấy phút bù giờ. Hiệp hai mang lại niềm vui cho mọi người Việt đang xem trận đấu. Thay vì sút từ vị trí biên như hiệp một, chúng ta đã chuyển sang tấn công trực diện. Và điều mong chờ cũng đến khi lần lượt Trọng Hoàng và Quang Hải ghi hai bàn vào lưới đội bạn. Quá tuyệt!
Tính ra, Việt Nam vẫn thua. Nhưng hẳn mọi người đều vui vẻ. Tôi cũng thấy mình đỡ hơn. Bóng đá quả thực rất tuyệt.
Tôi tiếc cho những người đã nhìn vào kết quả trận lượt đi mà lắc đầu không bỏ ra chút thời gian xem trận này. Đôi khi bạn phải có lòng tin, nhất là với môn thể thao đầy bất ngờ như bóng đá. Đã là trò chơi thì niềm vui là khi được chơi chứ không phải kết quả của nó. Đây đâu phải là thi đại học :D.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét