Ngồi nhìn thời gian trôi quá nhanh
Trả lại bình minh cho ngày xanh
Rồi lại tìm vào trong góc tối tôi
Tìm lại từ ngày thơ, giấc mơ buồn
Còn chìm đắm muôn ngàn ước mơ
Đến bao giờ mới quen được?
Nhìn ngang trái đi qua cuộc đời
Làm sao để nụ cười vẫn rạng ngời
Đến bao giờ mới quen được?
Nói những lời dối gian trái tim vẫn yên bình
Trả lại bình minh cho ngày xanh
Rồi lại tìm vào trong góc tối tôi
Tìm lại từ ngày thơ, giấc mơ buồn
Còn chìm đắm muôn ngàn ước mơ
Đến bao giờ mới quen được?
Nhìn ngang trái đi qua cuộc đời
Làm sao để nụ cười vẫn rạng ngời
Đến bao giờ mới quen được?
Nói những lời dối gian trái tim vẫn yên bình
Tìm được một niềm tin lỡ đánh rơi
Lại nhìn thời gian trôi bỗng dưng rối bời
Cuộc đời ơi cho ta một lầnĐược ngắm nhìn chân trời ước mơ
Được chạm tay đến những vì sao
Đến bao giờ, đến bao giờ?
Đời bon chen vẫn gắng bước thật nhanh
Đời muôn lối vẫn gắng mơ thật sâu
Để tin mình đang sống giống như bao người
Đến bao giờ tôi mới quen được?
Thật là thích bài này đến lạ, cứ nghe mãi mà vẫn cảm giác là mình vừa mới mất đi cái gì đó, lại thấy trống vắng điều gì. Mỗi lần nghe lại cảm thấy được một nỗi cô đơn đến hoàn hảo. Chỉ là cảm giác vậy thôi; lúc này mình chẳng hề thấy cô đơn dù đang một mình.
Anh Trần Trung Đức này đang là sinh viên Đại Học Hà Nội, tiếng Tây Ban Nha. Điều này làm mình nhớ tới G.Lorca. Và một sự liên tưởng ngớ ngẩn nữa tới Trịnh Đức Hòa - thần tượng của B.A. La matriza - dòng sông cũ , nightingale và j'aurais du^ comprendre là mấy bài mình nghe đi nghe lại không dưới chục lần trong hôm nay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét