Tôi không nghĩ là mình vứt 15 năm mài ghế nhà trường nhanh đến thế. Cái kì thi bất khả kháng đó thậm chí còn chẳng cho tôi thời gian để mà ngoảnh lại nhìn xem mình được gì và mất gì. Nó đánh giá "khách quan" cả sự học của 1 đứa học trò như tôi chỉ trong ngày rưỡi-1 khoảng thời gian không kịp thở và nhận ra rằng đâu lại vào đó. Và nếu như thế thì, đơn giản là tôi đã thất bại, dù đậu hay rớt. Có lẽ điều tốt đẹp hiếm hoi mà kì thi này mang lại cho tôi là 1 chỗ nào đó ở 1 cái trường nào đó SàiGòn, và điều đau đớn nhưng cũng quý giá hơn là bài học về sự nỗ lực. Sư phụ nói đúng, chỉ tiếc tôi hiểu ra quá muộn. Và cái đó rõ ràng là lỗi của bản thân tôi chứ không phải bộ giáo dục. Nhưng dẫu sao thì môi trường giáo dục này không phải dành cho tôi, 1 học sinh chỉ nhớ những gì mình thích và quên nhanh mớ kiến thức thi đại học. Thầy tôi bảo ham tìm hiểu là tốt, nhưng phải biết cái gì là cần thiết cho bản thân; tôi đã không làm được thế. Và đương nhiên, tôi thất bại.
Arsenal là 1 trong những đội bóng mà tôi yêu thích, vì sự tấn công không toan tính của họ (mặc dù đối phương luôn tận dụng tối đa điều đó). Cả tháng nay, báo Bóng Đá suốt ngày đưa những vụ chuyển nhượng, đòi dứt áo của các cầu thủ đội này lên mặt giấy. Nó khiến tôi vô cùng khó chịu và chán nản. Sự ra đi của người lĩnh xướng có lẽ làm tôi thất vọng nhất, bởi tôi không nghĩ anh có thể làm vậy.
Thời điểm này, có lẽ tôi sẽ giống như ars, tôi có linh cảm là vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét