"...Bỉ vật giai hữu thác



Ngô sinh độc vô y...".



Lí Bạch

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

Des Art và con mèo


     Sài gòn mấy hôm nay nóng bỏ mịa. Cái xó lợp tôn trên tầng hai này còn ngây ngất hơn phòng tắm hơi hạng nhẹ. Đôi khi trong những giấc ngủ chập chờn, tôi lại mộng mị về cái khu 135 ngày trước, chợp mắt hít thở nhẹ nhàng khi thấy mình yên vị trên bộ salon vải, nhâm nhi li lipton chanh nóng, mắt nhìn làn mưa hắt trắng xóa phía ngoài cửa quán.

     Des Art!

     Dạo đầu vừa vào ký túc xá, ứ biết hai chữ này là gì, cứ bắt chước bà chị k34 gọi là "đề ạt" cho nó thuần miệng. Sau này đọc được bài viết về Pont Des Arts mới phát hiện ra chữ này nghĩa là "Nghệ thuật" - theo cắt nghĩa trực tiếp là vậy :D.
     Quán cafe nhỏ trong hẻm 135 Trần Hưng Đạo. Dân tình 135A chắc chưa ai chưa từng ghé vào một lần - tôi đồ vậy. Tiệm pha cafe Trung Nguyên nhạt thếch( không phải tôi chê thương hiệu Việt cơ mà nó dở thật), giá sinh viên, bàn tre cũ kỹ, luôn để đèn vàng và mở nhạc dìu dịu. Không có gì đặc biệt ngoại trừ cái mặt nạ nửa cổ nửa quái và món trái cây dĩa 15k ú ụ. Thực ra mà nói, nếu bạn đang tìm một quán cafe lãng mạn, trầm tư hay huyên náo thì đều không nên chọn tới nơi này. Tuy nhiên, nếu ngoài trời đang mưa, bạn vô tình quẩn quanh Quận1 và không có nơi nào chủ đích tới, không một ai hẹn hò cùng, hãy ghé qua. Đảm bảo không hoài phí 15 ngàn của bạn.

     Để tôi lý giải cái vị trí địa lý của Des Art một chút. Quán nằm trong hẻm 135, khá lớn và yên tĩnh,  thông sang đường Cô Bắc, gần chợ Cầu Muối. Chợ này trước kia là chợ nông sản đầu mối của thành phố. Sau khi xây dựng chợ Bình Điền, khu này vãn hẳn. Tuy nhiên, danh tiếng về địa danh một thời nổi tiếng với giới tiểu thương và giang hồ này vẫn còn được nhiều người biết tới, tới mức khi bà cô tiếng Anh năm 3 của tôi tự hảo ngẩng mặt mà nói rằng "tao là dân cầu muối đấy" thì đám sinh viên đều im bặt, cá nhân tôi thấy chấn động nhẹ.

     Quay lại con hẻm, nằm ngay đường lớn nên gió qua đây lộng và rít. Điều này khiến mưa ở đây khá thú vị. Mưa nhỏ - bay bay như bụi. Mưa lớn - chéo ngang sấn sổ. Tôi thích ngồi ở quán, chụm hai lòng bàn tay vào ly nước ấm, thi thoảng nhâm nhi đôi chút và ngắm nhìn những vệt mưa vắt tới quệt lui trên cái nền xám xịt của bầu trời và vàng ấm rực của quán. Đưa mắt nhìn ra, sẽ thấy những người vội chạy cơn mưa, cúi đầu băng qua những vũng nước nhỏ tí tách, bà bán trái cây dạo co ro bọc giỏ xoài ổi xanh rì mà quên mất che cho mình, con mèo vàng ướt sũng nhìn xuống đường từ một mái hiên lầu hai.
      Tôi gọi nó là Triết gia.

     Con mèo này nhỏ con hơn cái đám ồn ào huyên náo chuyên bới thùng rác trong ký túc xá. Một màu vàng từ mũi tới đuôi, và trầm lắng. Tôi có cảm tình với nó sau lần bắt gặp anh chàng đứng dưới mưa cũng một lần ở quán. Đôi mắt chừng như không lưu tâm bất cứ chuyện gì ngoài tiềm thức và kỷ niệm. Lâu lâu bắt gặp nó đang nhấm nháp mẩu bánh mì thịt nguội, nhẹ nhàng và thanh thản, tôi lại bi hút bởi ánh mắt kỳ lạ, đơn độc, tách biệt và tuyệt vời.
     Liệu nó có phải là thằng nhóc bị bỏ rơi lúc còn chưa mở mắt và uống hết phần ba hộp sữa của tôi ngày đó?

"...Why does it rain? Why does it hurt? Please God explain, 'cause I don't understand..."

Bài hát tại quán cách đây khoảng hai năm, trong một cơn mưa trầm mặc.

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

5. CUỐN SÁCH TIÊU TỐN HIỀU NĂNG LƯỢNG CỦA TÔI NHẤT

 Danh hiệu trên không thể thuộc về cuốn nào khác, chính là đây:

 Để đọc cuốn sách này, mình đã hao phí một lượng năng lượng khá lớn, bằng chứng là càng đọc càng thấy đau đầu, cháng váng nhưng không tài nào bỏ nó xuống được. Ai đọc cuốn này rồi thì hẳn là sẽ biết "sức nặng tinh thần" của nó.

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

4. CUỐN SÁCH KHIẾN TÔI CẢM THẤY "KHÓ Ở' SAU KHI ĐỌC

 Cuốn sách được tôi gọi bằng cái tít đó là cuốn " Tôt-tô-chan cô bé bên cửa sổ" của nữ tác giả Tetsuko Kuroyanagi. Không phải là tôi ghét hay không hiểu được nên mới "khó ở" đâu nhé.

Tôi thích bìa cuốn này vì chúng vẽ những Koinobori thường được treo ở Nhật vào ngày 5-5, chứ thực ra tôi đọc nó trên mạng.




 Cuốn sách nhỏ này khiến tôi khó ở là vì khi đọc câu chuyện của cô bé Tôt-tô-chan, tôi chỉ muốn lao ngay ra ngoài, kiếm một chốn gọi là "trường học toa tàu" như thế. Câu chuyện thực sự chạm đến sâu thẳm ước muốn của tôi. Từng trang viết đưa tôi bay bổng theo nhịp sống của một ngôi trường không giáo điều, khuôn phép-nơi học sinh được khuyên mặc quần áo cũ khi chơi thay vì đóng thùng trong bộ đồng phục khô cứng, nơi bài giảng của các thầy cô không chỉ là những bài văn mẫu hay những bài toán khó nhằn trong bốn bức tường quây kín mà là giờ tham quan ngọn đồi bên cạnh để hiểu cuộc sống xung quanh, là bữa ăn trưa với những món ăn được chuẩn bị sẵn đủ"những thức ăn của biển và của đất" thay vì xếp hàng dài chờ tới lượt lấy cơm. Những ngày vật vờ và vật vã ôn thi đại học, lắm khi tôi ngồi ngẫm nghĩ về một ngôi trường như thế và sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ để ...con cái sau này có được một môi trường học thực sự khác hẳn với những thứ mình đang có, những việc mình đang làm và những kết quả kình đạt được.
 Tôi rất rất muốn trẻ em trên cái đất nước nhỏ bé đẹp đẽ và đáng thương này của mình đều được học trong một môi trường giáo dục như thế; khát khao các nhà giáo dục của đất nước mình có thể một lần nhìn lại những gì đã đi quá và quay nhìn sang các nước bạn để hiểu sự phát triển của họ khởi sự từ đâu. Tôi mong ước...

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

3. CUỐN SÁCH TÔI TIẾC ĐÃ KHÔNG ĐỌC NÓ LÚC BÉ

 Đó là cuốn " Hoàng tử bé" của Antoine De Saint Exupéry:


 Cuốn này quá ư nổi tiếng để có thể nói gì thêm về nó. Tôi chỉ tiếc là mình được đọc nó khi đã học lớp 11- quá già.
 Hôm nay thực là một ngày mệt mỏi và không nên để điều đó xen vào tình cảm của bản thân với cuốn sách này; thế nên tôi sẽ không viết thêm gì hết.

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

2. CUỐN SÁCH - KHÔNG PHẢI THAM KHẢO - ĐẦU TIÊN TÔI TỰ MUA

 Đó là cuốn "Sự tích về các loài vật" của Rudyard Kipling tôi mua dịp đi thăm lăng Bác hè lớp 5.

Bìa cuốn đã mua.




 Lúc đầu khi mua cuốn này về, đọc một vài truyện đầu là tôi ngay lập tức trang trọng xếp ngay vào xó phòng vì thấy nó nhảm quá không chịu được. Vài năm sau tôi lại lôi ra đọc lần nữa; và gắng đọc hết mặc dù vẫn vẹn nguyên cảm xúc lúc ban đầu với nó. Lần thứ ba đọc cuốn này là vào năm lớp 11. Đọc xong, ngẫm nghĩ một lát và thấy có điều gì đó trong "tập giấy lộn" này, thật nhẹ nhàng nhưng cũng thật mơ hồ khó tưởng. Dẫu sao đây cũng lại là một cuốn sách đầu tiên...

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

1. CUỐN SÁCH CỦA TUỔI THƠ TÔI

 Tôi gọi đây là cuốn sách của tuổi thơ bởi nhiều lí do. "Tuổi thư dữ dội" là cuốn tiểu thuyết đầu tiên tôi đọc khi đang học lớp 6; là cuốn tiểu thuyết đầu tiên tôi được chị Hà mua tặng vào sinh nhật 14 tuổi; là cuốn sách đầu tiên tôi đọc đi đọc lại không dưới 20 lần trong suốt thời trẻ con hiếm sách và cả những ngày trung học phổ thông nản lòng với việc học mà chưa có một cuốn mới thật hay để tự buông thả chính mình. Có lẽ ngần ấy lí do cũng đủ để tôi nhớ tới nó đầu tiên khi viết ra một danh sách 30 cuốn.
Tuổi thơ dữ dội của Phùng Quán. Bìa cuốn tôi được tặng.

 Cuốn sách kể về cuộc đời chiến đấu và cả sự hi sinh của các vệ quốc đoàn tuổi 14-15 trong những năm tháng đau thương của toàn dân tộc( nội dung truyện có thể tìm đọc trên google). Chỉ có điều tôi thắc mắc là những nhân vật trong truyện tất cả liệu đều có thật? Một cuốn sách với tuyến nhân vật tương tự là Những ngày khói lửa của Trần Quý Hai, tôi đang kiếm nhưng hiện tại chưa tìm ra.

 Một điều nữa khiến tôi yêu thích cuốn sách này là tác giả của nó, nhà văn, nhà thơ Phùng Quán. Cuộc đời ông lắm đận, lao đao. Nhưng trong con người tưởng chừng như sống nhẫn nhục với miệng lưỡi thế gian, kiếm ăn cho qua ngày đoạn tháng ấy lại luôn khao khát một ước vọng được giải oan, được thừa nhận. Dẫu vậy, tác phẩm của ông không có lấy một tiếng kêu than oán giận đời thường mà chỉ là những trang viết đầy kính trọng, nâng niu với những con người của quá khứ, những kỉ niệm của một thời đạn bom. Một bài viết tôi tìm được trên google, có lẽ đã chứa đựng tất cả những gì tôi cảm nhận, ngưỡng mộ và lòng biết ơn đối với con người này.
 Đây là một cuốn sách tôi nghĩ không nên bỏ qua; một cuốn sách chủ đề chiến tranh nhưng thấm đẫm những tình cảm thiêng liêng cao quý.

30 NGÀY SÁCH

 Mấy ngày nay đọc chuỗi bài "30 ngày sách" của bạn Hiển mình cũng muốn làm một cái list như thế, vừa để nhớ lại một số cuốn đã đọc vừa tự kiểm tra lại xem xu hướng đọc sách của bản thân như thế nào.
 Đây là danh sách 30 tiêu chí của mình ( có tham khảo từ http://quihien.blogspot.com/):
  1. Cuốn sách của tuổi thơ tôi.
  2. Cuốn sách - không phải sách tham khảo- đầu tiên tôi tự mua.
  3. Cuốn sách tôi tiếc đã không được đọc nó lúc bé.
  4. Cuốn sách khiến tôi có cảm giác " khó ở" sau khi đọc.
  5. Cuốn sách tiêu tốn nhiều năng lượng của tôi nhất.
  6. Cuốn tiểu thuyết tình cảm có bối cảnh đẹp nhất.
  7. Tập thơ đầu tiên tôi mua.
  8. Cuốn sách khiến tôi quyết định chọn Thương mại trong kì xét chuyên ngành tới.
  9. Cuốn sách mà khi đọc xong tôi vẫn cảm thấy mơ hồ.
 10. Cuốn sách có tựa tôi thích.
 11. Cuốn sách nhỏ nhất tôi có.
 12. Cuốn sách có trang kết đẩy tôi vào mông lung trong một thời gian.
 13. Series sách tôi thích nhất.
 14. Cuốn sách tôi tiếc khi để mất vì chưa kịp đọc nó.
 15. Cuốn sách có bìa tôi thích nhất.
 16. Series sách tôi sẽ không bao giờ đọc.
 17. Cuốn sách làm tôi cảm thấy bị tay nhà văn lừa.
 18. Cuốn sách tôi muốn được sở hữu trong tương lai gần nhất có thể.
 19. Cuốn sách tôi đọc nhanh nhất.
 20. Cuốn sách khoa học giả tưởng đầu tiên tôi đọc.
 21. Cuốn nhật kí đầu tiên tôi đọc.
 22. Cuốn sách tôi đọc liền mạch không nghỉ.
 23. Cuốn sách chuyên ngành tôi đọc nhanh nhất.
 24. Cuốn sách tôi tiếc nhất khi phải mang đi trả.
 25. Cuốn sách được viết bởi một tác giả phương tây nhưng lại cho tôi một mùi hương Nhật Bản đậm chất.
 26. Cuốn sách được viết dựa trên một trong những bức tranh tôi thích.
 27. Cuốn sách tôi để vuột mất trong tầm tay.
 28. Cuốn sách tôi không thích.
 29. Cuốn sách tôi được khuyên không nên đọc.
 30. Cuốn sách tôi không muốn nó ra đời.