"...Bỉ vật giai hữu thác



Ngô sinh độc vô y...".



Lí Bạch

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

ĐÃ THẤT BẠI CHƯA ?

 Bài viết trên báo BÓNG ĐÁ ngày 18 -7 2011:
 
   
1. Chuyện cười ra nước mắt của ngày hôm qua là cuối cùng, Sergio Batista vẫn chưa bao giờ thua trong 90 phút nếu ông tung ra sân đội hình mạnh nhất. Lần duy nhất Batista nhận thất bại dưới nhiệm kỳ của mình, là khi ông đưa đội hình U23 ra sân gặp Nigeria. Như thế, xét về mặt giấy tờ, vẫn giỏi hơn Maradona, người đã thua tan tành trước Đức ở Nam Phi.
Đến giờ nhìn lại, có thể chi tiết ấy không nói rằng Batista giỏi. Mà là Argentina sở hữu một tập hợp quá chất lượng, đến mức phá nữa phá mãi thì họ cũng không thể biến thành một đội bóng thất bại toàn diện. Cứ cho mỗi cầu thủ tự phát huy, không cần chiến thuật gì thì cũng chẳng ai thắng được họ.

Và cũng chính cái chi tiết ấy, nói lên rằng người Argentina chỉ còn thiếu một-cái-gì-đó nữa thôi để trở thành một kẻ chinh phạt. Cái gì đó ở đây, là một chiến thuật có thể gắn kết cái tập hợp ấy thành một tập thể.

Hãy nghĩ lại một chút về chuyện “Thạch Sùng thiếu mẻ kho”. Thạch Sùng, nhà đầu tư mạo hiểm lỗi lạc, từ tay trắng trở thành đại trọc phú, đã mất trắng cả gia sản chỉ vì ông ta thiếu cái nồi đất sứt miệng để kho cá. Thế có vô lý và bất công quá không? Câu trả lời là không. Cái mẻ kho ấy đại diện cho những giá trị cơ bản nhất của một con người. Thạch Sùng đã chối bỏ cái mẻ kho, đã ném người vợ thuở hàn vi ra đường. Trong nhân cách ông ta mất đi cái gốc giản đơn mà ai cũng có.

Việc 11 con người trên sân phải là một đội bóng tưởng như là điều cơ bản nhất của mọi cuộc chơi. Nhưng trong đầu Thạch Sùng Argentina có những thứ lấp lánh khác.

2. Từ trước trận, trên diễn đàn thể thao nổi tiếng Bleacher Report, người ta nêu ra 4 lý do khiến Argentina sẽ không thắng được Uruguay. Lý do cuối cùng, đơn giản nhất và quan trọng nhất: “Uruguay là một đội bóng”. Uruguay là đội bóng, còn Argentina, thì từ một anh phóng viên thể thao quèn cho đến Ricardo La Volpe (HLV của Costa Rica) cũng phải thốt lên: “Họ không phải là một đội bóng”.


Nhưng họ đã mơ đến những điều lớn lao hơn. Nào là sơ đồ phục vụ cho Messi, nào là sử dụng tối đa các ngôi sao hàng công, nào là World Cup, toàn những mong muốn xuất phát từ niềm tin rằng vàng bạc châu báu mới là chân giá trị. Cái mẻ kho thì không có.

Tất cả những chi tiết khác, từ thiếu ý tưởng ở tuyến giữa, tấn công bế tắc cho đến phòng ngự thô bạo, đều là hệ quả của cái “thiếu” vĩ đại ấy.

3. Sergio Batista nói rằng ông không xem việc bị loại ở tứ kết Copa America trên sân nhà là một thất bại. Đúng là cái kết quả ấy chẳng phải thứ gì to tát nếu họ xác định rằng đây là một tiến trình xây dựng cho World Cup 2014. Nhưng cái nguyên nhân làm nên trận thua ấy mới là thất bại khổng lồ.

Diego Maradona có thể đã thua. Nhưng Albiceleste dưới thời ông vẫn “có mẻ kho”: là một tập thể đoàn kết. Chứng kiến cái cách Argentina thua dưới thời Maradona còn đỡ khó chịu hơn cái cách hòa dưới thời Batista. Thế nên CĐV giờ mới hô vang tên của Maradona trên các khán đài.

Hôm qua, Batista nối tiếp chuỗi “bất bại” của mình với đội hình chính Argentina bằng một cú ngã đau đớn. Hôm qua, ông bảo mình chưa thất bại. Và cũng chính hôm qua, người ta nhận ra rằng Argentina đang chỉ là một gã trọc phú đến những điều tầm thường nhất của một con người cũng không có.

Đã thất bại chưa? Thất bại rồi. Đã đến lúc đập đi tất cả để mà xây lại chưa? Cái đó còn tùy vào sự đồng bóng của chủ tịch LĐBĐ Argentina Julio Grondona.

   Mình chẳng ghét, cũng không thích Argentina, chỉ là thấy bài báo có gì đó hay hay nhưng làm bản thân khá bận tâm.
   Hè này mình xem cOpA america mà cứ mắt chữ O, mồm chữ A, hết cười lại đến chán. 4 đội vào bán kết đúng là bất ngờ, một sự bất ngờ rất Nam Mỹ. Argentina và Brazil sớm bỏ cuộc chơi, mình chả thấy buồn là mấy; đơn giản là vì Argentina chơi thế nào thì ai chẳng biết, còn Brazil thì sút luân lưu quá tệ. Mình chỉ tiếc cho Chile, họ xứng đáng được hơn thế. Được cái mùa này xem đá luân lưu cũng hơi nhiều.

Không có nhận xét nào: