Đêm qua mình gần như thức trắng, chỉ vì cái chuyện đại học. Cuối cùng thì đã có điểm; và có lẽ cũng đậu; nhưng lại thật là buồn. Nửa đêm thầy dạy lý còn gọi vào mắng sao biết điểm mà không báo. Thì vẻ vang gì mà khoe hả thầy. Và thầy cứ lặp đi lặp lại cái câu "đậu là vui rồi, kết quả thế nào quan trọng gì nữa" để mong nó ngấm vào đầu mình nhưng hình như chẳng có tác dụng gì. Thôi kệ, cái gì qua rồi thì không bàn luận gì nữa, quan trọng là mục tiêu tiếp theo. Thầy nói thời gian này là thoải mái nhất; nên chơi bời cho xả láng. Nhưng mình chẳng có tí ti vui vẻ gì cả. Mà mình cũng còn việc phải làm, cái kì thi chết dẫm này còn chưa kết thúc; nó kéo theo một kì thi khác nữa không chết dẫm bằng.
Mình ngồi chờ tới 4h30 xem lại trận Chelsea - Arsenal, và sau đó thấy mình thật hồn nhiên quá đỗi. Làm gì có BĐTV mà chờ.
Con bạn mình chưa biết điểm thi đã cuống lên coi nguyện vọng 2, làm mình lo đi tìm trường cho nó. Nhưng mình vẫn tin nó đậu. Trời ơi, kì thi chết tiệt. Ta mà làm ở bộ Giáo Dục thì ta sẽ cho thay đổi hết.
Tới tận 10h mới ngủ dậy, mệt mỏi ghê gớm. Chắc trưa nay ăn Omachi Spaghetti vậy. Coi một chương trình về những thằng dại gái chạy loanh quanh bên cô bạn người Hàn. Haiz, con người thật là mê muội :D.
Mình sẽ đi tìm mua haruki theo gợi ý của một bạn.
Có ai chỉ mình cách làm Spaghetti đúng nghĩa không nhỉ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét