| Tôi thích bìa cuốn này vì chúng vẽ những Koinobori thường được treo ở Nhật vào ngày 5-5, chứ thực ra tôi đọc nó trên mạng. |
Cuốn sách nhỏ này khiến tôi khó ở là vì khi đọc câu chuyện của cô bé Tôt-tô-chan, tôi chỉ muốn lao ngay ra ngoài, kiếm một chốn gọi là "trường học toa tàu" như thế. Câu chuyện thực sự chạm đến sâu thẳm ước muốn của tôi. Từng trang viết đưa tôi bay bổng theo nhịp sống của một ngôi trường không giáo điều, khuôn phép-nơi học sinh được khuyên mặc quần áo cũ khi chơi thay vì đóng thùng trong bộ đồng phục khô cứng, nơi bài giảng của các thầy cô không chỉ là những bài văn mẫu hay những bài toán khó nhằn trong bốn bức tường quây kín mà là giờ tham quan ngọn đồi bên cạnh để hiểu cuộc sống xung quanh, là bữa ăn trưa với những món ăn được chuẩn bị sẵn đủ"những thức ăn của biển và của đất" thay vì xếp hàng dài chờ tới lượt lấy cơm. Những ngày vật vờ và vật vã ôn thi đại học, lắm khi tôi ngồi ngẫm nghĩ về một ngôi trường như thế và sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ để ...con cái sau này có được một môi trường học thực sự khác hẳn với những thứ mình đang có, những việc mình đang làm và những kết quả kình đạt được.
Tôi rất rất muốn trẻ em trên cái đất nước nhỏ bé đẹp đẽ và đáng thương này của mình đều được học trong một môi trường giáo dục như thế; khát khao các nhà giáo dục của đất nước mình có thể một lần nhìn lại những gì đã đi quá và quay nhìn sang các nước bạn để hiểu sự phát triển của họ khởi sự từ đâu. Tôi mong ước...


