Có lần nào đó tôi đã đọc một bài viết trên blog của bạn Thủy nói về việc đi tìm xem cái chết của mình như thế nào, để biết mình đang sống hay chỉ là tồn tại. Lúc đó, tôi chỉ thoáng qua trong đầu suy nghĩ đó thôi chứ không để tâm quá vì còn nhiều chuyện phải nghĩ. Nhưng cái đề tài hết sức hấp dẫn đó chợt quay lại ám ảnh tôi khi vừa về nhà được một hai ngày.
Không phải tự dưng nó nổi hứng lên mà chạy tới ôm lấy tôi hôn chùn chụt đòi kết bạn để khiến tôi phải bận tâm tới. Sau khi hay tin Dượng tôi ( em rể của mẹ) phát hiện ra mình bị ung thư gan và mất sau đó chỉ vài tháng, cô giáo hồi cấp hai của tôi đang cố gắng níu kéo từng ngày cuối của cuộc đời trong không khí tết tràn ngập đường phố, chị hàng xóm sung sướng rời khỏi bệnh viện K về nhà ăn tết khi biết cái hạch ở cổ chỉ bị viêm thông thường chứ không phải tế bào ung thư đã di căn khiến các bác sĩ cũng phải kêu rằng chưa gặp bệnh nhân nào như thế và cả chuyện mẹ tôi vừa thoát chết mặc dù vẫn còn yếu, tôi bắt đầu thực sự nghĩ về cái chết. Tôi cũng tiến hành công cuộc tìm kiếm của mình như người bạn không quen đã nói ở trên và nhớ ra đã không ít lần tự thấy rằng mình đang tồn tại chứ không phải là sống. Và thế là mấy ngày liền, cứ tới khi mẹ đã ngủ và tôi cũng chui vào cái chăn bông to sụ, tôi bắt đầu tưởng tượng ra cái chết của mình( mà đương nhiên là chả có cái nào “có vẻ tin được” cả). Tôi tưởng tượng nhiều tới mức nếu bỗng dưng có một bác sĩ chạy tới-anh Hiền chẳng hạn-khuôn mặt đau khổ mà đưa cho tôi tờ giấy kết quả rồi thông báo rằng tôi đang bị ung thư giai đoạn cuối chỉ sống được vài tháng nữa ngay khi tôi đang gọt một quả lê thì tôi cũng sẽ chỉ cười xòa cảm ơn rồi tiếp tục gọt và thưởng thức vị ngọt mát của nó như chưa có gì xảy ra. Sau đó, tôi sẽ bắt đầu lên kế hoạch làm tất cả những điều mình cần làm trước khi có thể ra đi( thật hay vì một trong số những việc đó là gửi thư cho một người mà cho đến hết đời tôi cũng không thể quên thì đã làm được cho dù bức thư đó chỉ toàn là nói nhảm); tôi sẽ kêu gọi đầu tư để mở nhiều trung tâm Anh ngữ tại Hà Tĩnh, sẽ kiếm tiền mua một cây violon để học chơi bản “Nhạc buồn” của Chopin, sẽ đi Barcelona để chiêm ngưỡng những gì Gaudí đã để lại cho hậu thế, sẽ tìm người đang ấp ủ ý định xây dựng “trường học toa tàu” để giúp họ một tay, và sẽ bay sang Singapore xin ông bảo vệ NUS cho vào giảng đường ngồi một lát cho thoả cái ước muốn được đặt chân lên đó-điều mà có lẽ giờ tôi phải quên.
Đấy, tôi cứ để mình nghĩ ngợi lan man như thế rồi khi quay về thực tại mới nhận ra nếu mình sắp chết, sẽ có nhiều việc để làm hơn là khi đang sống. Con người ta (hoặc chỉ mình tôi) vốn sống trong những hàng rào bự chảng nhưng thấp lè tè mà-cũng như những con voi được huấn luyện từ bé-chẳng bao giờ dám bước qua nó. Tất nhiên là có những người dám làm điều đó; và đó mới là những người bạn nên ngước lên mà ngưỡng mộ chứ không phải những diễn viên ca sĩ trên màn ảnh( tôi không có ý gì đâu nhé, rất rõ ràng họ là những người tài năng và, lạy phật, rất đẹp; mà tôi lại là một người yêu cái đẹp :D). Chúng ta cứ sống một cách bé nhỏ và hèn mọn như thế, cứ mơ nhưng không dám làm hoặc tệ hơn là không biết nằm mơ rồi khi có một ai đó quát vào mặt: “Sao mày cứ sống như thế? Sao mày không đứng dậy và làm gì đi?” ta sẽ trưng ra cái bộ mặt khắc khổ mà nói rằng: “ Cuộc sống này đâu có dễ như vậy. Tôi muốn lắm, nhưng tôi còn nhiều lắm những việc phải làm cho xong; vả lại, hiện tại tôi không thể tiến hành những việc đó được.” Và bạn sẽ tự dặn lòng ( như tôi) nếu ngày mai bạn chết, hôm nay bạn sẽ làm. Thế đấy, có bao nhiêu người như vậy nhỉ? Dám chắc là cả một đống cao ngất.
Nhưng thật may mắn( vì tôi biết còn nhiều người đang mò mẫm đi tìm câu trả lời cho riêng mình) vì tôi đã biết rằng mình đang SỐNG, sống chứ không phải là tồn tại. Khoảng thời gian hai tuần ngắn ngủi quả thực đã giúp tôi rất nhiều dù cho nó có làm cho tôi tăng lên vài kilôgam và già thêm một miếng. Cho dù tới giờ vẫn chưa thể làm được những điều vừa kể trên nhưng tôi cũng đã biết cứu cánh cuộc sống của mình. Tôi đang và sẽ ( có “đã” hay không thì không rõ) sống để hoàn thành những gì còn thiếu. Tôi sống để “trả nợ” cho tất cả những thành viên trong gia đình, cả người chưa bao giờ được gặp mà cứ thỉnh thoảng khi thấy mình vô dụng quá, tôi lại ước mình không được sinh ra mà để dành cuộc sống này cho người đó; tôi sẽ phải thật giàu có bởi như vậy tôi mới có thể giúp được người khác; rồi tôi sẽ mở một trường học thực sự, nơi người ta tới đó để dạy và để học( có lẽ mở một trường học cần thiết hơn là lập một công ti tư vấn thiết kế nội thất như tôi đã tính J). Và cái đích đến của mấy chục năm sống đó sẽ là mong để lại “ những di sản”( từ đó tôi cọp ở blog này). Tôi sẽ phải để lại một cái gì đó có giá trị thực sự cho cuộc sống này, nhất định vậy.
Và thế là tôi thôi nghĩ về cái chết, bởi tôi tin rằng hiện tại mình đang sống. Tôi mới mười tám tuổi, còn trẻ, còn dại nhưng cũng còn nhiều nhiệt huyết. Đó là lợi thế lớn nhất của tôi.
Thôi, nói nhảm vậy đủ rồi. Còn một đống bài cần phải học, mà người tôi lại đang hôi như cú. Đã chín giờ tối rồi. Và dạo này tự dưng lại muốn quay lại viết tiếp mấy câu chuyện dài đang bỏ dở của năm ngoái.
HURA! TÔI ĐANG SỐNG! ĐANG SỐNG ĐẤY!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét