Đã lâu rồi mình mới lại vào blog. Cũng đã 3 lần mình muốn lên đây viết một cái gì đó nhưng không được.
Lần đầu tiên kể từ khi vào Sài Gòn, mình bị "trầm cảm"; và người nhận ra đầu tiên là nhỏ bạn khá thân mình quen được 7tuần chứ không phải bản thân mình.
Mình nhắn tin cho những người bạn cũ để thực hiện bài SWOT bản thân. Một kết quả khiến mình bất ngờ hết sức, tất cả họ đều có chung một nhận xét trong mấy chục vấn đề họ đưa ra: mình là người dễ lắng nghe nhưng không bao giờ cho ai cơ hội lắng nghe mình. Có bạn còn nói những lúc mình gặp chuyện gì, mình im lặng, ngồi một mình, đứng một mình, xa lạ hết sức. Thật không ngờ điều đó lại dễ nhận ra đến thế.
Từ khi vào đại học, mình trở nên "ham hố" hẳn. Mình xung phong vào nhiều hoạt động của đoàn khoa và skg; làm nhóm trưởng, làm đoàn lớp, nói chung là tùm lum đủ thứ. Những điều đó làm mình tưởng rằng cái cảm giác trước kia đã chẳng còn nữa. Nhưng mấy ngày nay, khi mình gặp vấn đề với vụ hình ảnh " con nhím" trong chọn ngành, cảm giác đó lại trở lại; và đúng lúc mình đang đọc cuốn biên niên kí chim vặn dây cót.
Đôi lúc mình muốn biến thành một cái gì đó, tồn tại mà không tồn tại. Bây giờ cũng như thế.
Một ngày nào đó, mình sẽ tới cái đích mình muốn, chỉ có điều, không phải bây giờ.
Mình cần skg giúp mình làm điều đó. Còn việc skg có giúp không thì còn tùy anh chủ nhiệm.
Nên nhớ, Sài Gòn vẫn chào đón mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét