"...Bỉ vật giai hữu thác



Ngô sinh độc vô y...".



Lí Bạch

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

IN OUR TIME

  Trong khi trận oanh tạc đánh giao thông hào nát ra từng mảnh tại Fossalta, hắn nằm bẹp dí người đẫm mồ hôi và cầu nguyện, “Ôi Jesus Christ xin ngài mang con ra khỏi chốn này. Jesus lòng lành, xin làm ơn mang con ra. Christ, xin làm ơn, làm ơn, làm ơn, Christ. Nếu ngài chỉ cần cứu con khỏi bị giết con sẽ làm bất cứ điều gì ngài bảo. Con tin tưởng nơi ngài và con sẽ nói với tất cả mọi người để họ tin vào thế giới mà ngài là đấng duy nhất làm chủ. Xin làm ơn, làm ơn, Jesus lòng lành.” Cuộc bắn phá chuyển lên mãi phía trên phòng tuyến. Chúng tôi đến làm việc nơi giao thông hào và vào buổi sáng mặt trời lên còn ngày thì nóng và oi nồng và chói lọi và tĩnh lặng. Đêm sau trở lại Mestre hắn chẳng nói gì với người con gái cùng hắn đi lên lầu tại Villa Rossa về Jesus. Và hắn chẳng bao giờ nói với bất cứ ai.
                           (Trong thời đại chúng ta, chương 8 – Ernest Hemingway)

 Đây là truyện lạ nhất mình từng đọc. Truyện gồm 18 chương; chương ngắn nhất khoảng một phần ba trang A4, dài nhất thì sang mặt kia một tí. Chương này được dịch đúng với kiểu chữ "and" đặc biệt của tác giả; đọc thấy liền.

Không có nhận xét nào: